Skip to content

chương phụ lục

Trong khi chờ đợi những chương kế tiếp, từ Tây Sơn đến thực dân Pháp, mời bạn đọc đôi bài thơ xưa cùng tác giả Đinh Thắng. Chúng tôi dán lên đây theo thứ tự abc…để dễ tìm.

Cảm ơn bạn,

BÊN CHÂN CẦU XƯA

Tôi dừng lại bên chân cầu xưa
Cầu xe lửa bắc ngang dòng nước lớn
Bên kia sông nước vỗ về từng gợn
Bên này sông đất lở tự bao giờ
Đất đá nầy nuôi dưỡng một tuổi thơ
Tôi nhớ lắm những chiều nắng lụa
Mẹ đợi cha về chăm chút bữa cơm vui
Có chị em tôi rộn rã tiếng cười
Hạnh phúc về trên mắt mẹ
Màu xanh tươi như lúa bắp ngoài đồng
Như gió chiều nhè nhẹ bờ sông
Như chút lở bồi của đồng phù sa êm ả
Tôi nhớ lắm những lần nghịch phá
Bên này bờ bơi lội khúc sông sâu
Quần cụt ngắn, ở trần, chân đất xô nhau trên con mương dẫn thủy
Theo nước về rúc dưới lớp đất bệ vuông vuông
Rình chú dế chạy lên chụp bắt
Nuôi dưỡng cho thành kiện tướng lúc tương tranh
Bỗng một ngày tôi gặp mắt mẹ không còn xanh
Và bụi bám trên ánh nhìn của cha vàng cháy
Giọt nước mắt, giọt mồ hôi trộn lên con đường vừa đi vừa chạy
Chiến tranh về bỏ xứ ra đi
Lây lất phố thành lại thèm nền đất cũ
Mẹ tôi cứ thậm thụt đi về giữa phố, quê
Tiếc hoài cây mít ngả
Tiếc mụt măng mùa đông xuân
Có lần theo mẹ về chân cầu heo hút
Buồn thăm thẳm nhìn xa nắng thấp
Tiếc mặt trời lăn xuống dốc sơn khê
Tiếc dòng sông có khúc ngược nước về
Vàng lóng quế, hạt tiêu mùa trẩy hạt
Theo về xuôi như thiếu nữ theo chồng
Tiếc trái bòn bon êm ả xuôi sông
Tiếc sợi tơ tằm mùa dệt vải
Chiếc áo vải ta đã thành xa ngái
Mai về sau ai biết được bao giờ
Hồn sông từng hạt nước đẹp như thơ
Đã phải chẻ theo từng lận đận
Nửa trăm năm ly biệt đã mấy lần
Tôi trở về gọi mãi bóng cố nhân
Tôi muốn nói thương yêu dòng cố cựu
Thuở nhà ai soi bóng nước điêu tàn
Bao lâu rồi bọt nước vẫn lầm than
Huống chi đất oằn mình cơn khói lửa
Vầng trán nhăn ai biết tại vì đâu
Dòng sông xanh lặng lẽ chảy qua cầu
Lại nổi sóng để ào ào tuôn ra biển
Xô người đi người ở chia hai
Bao lâu rồi chỉ một lần trở lại
Đếm đầu tay ngày tháng lại ra đi
Về gặp nhau tưởng xa nhau từng thế kỷ
Ngụm nước buồn khi đôi mắt bỗng rưng rưng.

 

BẾP LỬA PHƯƠNG TRỜI ĐỐT LẠI NHỚ VĨNH XƯƠNG

Ngồi nhà Phạm quốc Trung
Gặp nhau nhìn nỗi nhớ
Chiều Houston nhớ chiều Vĩnh Xương
Cố quận mang mang hồn năm cũ
Ngã tư người về đâu?
Chiều nay còn mấy gã bạc đầu
Ngồi sân sau nghe tin gió chướng
Từ hướng biển thổi về sớm mai
Có ai hỏi điều chi không rõ
Chỉ nghe lò than rộn ràng bếp xưa
Cháy những nhánh củi khô hồng ánh lửa
Như đốt một mùa đông xa
Như trước hiên nhà có ai ngồi quán nhỏ
Đợi em về trên chuyến xe đò quạnh hiu
Chiều nay xa lắc một trời
Có gió biển thổi về cỡ bằng cố quận
Nhưng buồn trong lòng không giống như
Ba mươi năm là một bước
Hay ba mươi năm là một đời
Ngồi hôm nay trên ba mươi năm vời vợi
Bếp lửa phương trời đốt lại nhớ Vĩnh Xương

 

BÓNG CỐ HƯƠNG

Tôi nhớ lắm những sớm mai hồng hôm ấy
Biển Thái Bình đỏ thắm cửa Nam Ô
Mặt trời nghiêng sóng vỗ rì rào
Tôi biết được tình yêu và biển cả
Người con gái chân trần vội vả
Kéo thay cha mẻ lưới ngoài khơi
Nước mắm Nam Ô thấm tình vời vợi
Bóng cha già, em gái, mẹ quê
Mẹ từ bên kia đèo Hải Vân mẹ tới
Giọng êm êm như nước mắm mẹ làm
Cha từ xa lắc cuối trời nam
Sóng dạt xô nghiêng về biển cả
Và em, người con gái đôi mươi nắng hạ
Sớm nhọc nhằn trên những ngàn khơi
Tôi cũng nhớ chiều Tiên Sa vời vợi
Đỉnh Sơn Trà réo gọi Mỹ Khê
Thuyền ai đi xa lắm không về
Chắc sẽ nhớ Thanh Bình, Nại Hiên, Non Nước
Sông Hàn ơi, từ nay không có được
Bước chân ai dìu dịu giữa trời thu
Bên kia sông vẫn gió bụi mù
In chứng tích một thời tang hải
Ngũ Hành sơn ai về cửa Đại
Ghé Long Tuyền niệm tiếng nam mô
Ghé Hội An chiều dạ nao nao
Nhìn cố quận mang mang hồn non nước
Đường xuống biển rộng ra hơn trước
Đường qua sông, An Hội dáng hao hao
Đường lên cố trấn như năm cũ
Vẫn phố nhà xưa mái rêu phong
Đường ra xóm Mới không còn cát
Em bé bây giờ chắc lớn khôn
Cố ý. Tôi về ngang Tiểu Khu
Nắng trời vẫn thế màu năm cũ
Nghe những phù vân chạnh cõi lòng
Thành quách lâu rồi mấy đục trong
Trăm năm sau nữa còn vương vấn
Người biệt nơi nào có nhớ mong?
Nhân ảnh, tôi đi lạc phố phường
Như người du khách, khách tây phương
Tôi mua ánh mắt màu trong biếc
Chan chứa vô cùng bóng cố hương.

BÓNG CŨ

Khói thuốc xanh xanh mờ nhân ảnh
Ngoài hiên gió thổi mãi qua rào
Đất trời chưa sáng, đêm chưa hết
Ta về hay ta thức chiêm bao

Về lại thu sơ ngồi quán cũ
Hơi ấm như lùa qua tiếng vui
Ta ngỡ ai quen từ thuở trước
Bao năm đủ lạc mất giọng cười?

Mây gió như hồ mây gió cũ
Người như hồ người năm xưa
Chưa kịp tìm em từ tiềm thức
Sao hỗn mang trộn lẫn thiếu thừa

Ta ngắm vời xa thời cố cựu
Không còn lấy lại một ai quen
Cây bàng trước ngõ còn trơ gốc
Mặt phẵng cưa ngang cháy lớp vằn

Ai dụi trên kia tàn thuốc lá
Như là sỉ vả thú hà hơi
Cây cao còn lại thân tàn phế
Im lặng mênh mang cuộc đổi dời

Một vòng tròn mới rao thiên hạ
Hỏi gió nhà ta nay ở đâu
Mờ trông con phố chìm con phố
Đất đá nghiêng vai chịu dãi dầu

Ngồi đây không thấy ngôi nhà cũ
Mà dậy trong lòng muôn tiếng xưa
Chắc mẹ đau lòng hơn ta tưởng
Dứt ruột mà đi giữa lọc lừa

Lát nữa đi qua ghé phố đồi
Hỏi tìm mua lại thỏi son môi
Gởi em vẽ lại màu môi ấy
Đứng trước gương nhòa em mím môi

Lát nữa ra thành viếng mộ cha
Thắp dâng lên cả mồ quen lạ
Không nói cùng cha nỗi chuyện nhà
Buổi trời đất cũ buổi can qua

Bỗng dưng ta hóa thành ẩn sĩ
Sống ở rừng thưa hái lá khoai
Ta biết phong thanh từ tù ải
Nhà ta lập nghiệp ở phương đoài

Ở đó mẹ trồng nhiều ngấn lệ
Sấy khô cho những đứa con nầy
Một thằng trên núi chưa về được
Ta về ngơ ngẩn giữa trời mây

Mẹ ngồi mài miệt hâm bếp lửa
Ngày qua tắt nắng mụn sao thưa
Ta mang trên áo mùi rừng rú
Kinh tế nào ơi, đã mới chưa?

Hồ nước bên đường sâu đáy đất
Trăng vàng không động sóng hồ không
Ta nghiêng gàu xuống trăng tan vỡ
Như vỡ tình ta vỡ vợ chồng

Ta múc tình em đáy vực nầy
Nhặt lên trắng bạc giữa trời mây
Hỏi ra nhân thế là như thế
Ta tiếc cho ta thế cuộc nầy

Điếu thuốc chưa tàn sao đã cay
Ngồi đây quán cũ ở nơi này
Nhớ thằng bạn thiết thời xưa ấy
Đi lính sa trường ghé lại say

Ngươi ở đâu rồi bóng nghĩa trang
Hôm nay ta rảnh đi thăm được
Bán mớ bầu xanh đến bạc ngàn
Xe đò lên đó bao tiền cước?

Chỉ hỏi chơi thôi, ta có tiền
Ta mua rượu đế rưới linh thiêng
Rưới cho ta gặp ngươi tiền kiếp
Một thuở trăm năm nghiệp võ biền

Người khuất trông vời mây nước cũ
Có buồn xin vịn một tin vui:
Ngươi nằm xa quá nên yên ổn
Khu mộ cha ta sẽ xáo vùi

Ở đó bờ tường nhiều cáo thị
Nặng từng câu chữ đến xanh xao
Người chết tưởng yên trời đất mới
Ra rằng quy tử vẫn lao đao

Quán cũ ta ngồi khâu dư ảnh
Một hình nho nhỏ một niềm vui
Huống chi ta có thời dày cộm
Đất thấm vào ta trĩu khóc cười

Cha dạy cho ta điều ngay thẳng
Mẹ dạy cho ta điều thương yêu
Ta dạy cho ta điều kiêu bạc
Đếm thử đời ta được mấy điều

Ta thấy ta buồn hơn ta tưởng
Ngậm ngùi thay non bắc non tây
Bỏ hết chỉ còn đôi khí tiết
Đem ra chăm sóc đói cơm nầy

Củ sắn đau lòng cơn cúi mặt
Nghe phế gan hồng máu ngược xuôi
Ta đi cho hết trời đất thấp
Nói với nhân gian kiếp phận người

Ta về trăn trở cây cùng cỏ
Chẳng phải nhà xưa chẳng phải thời
May mắn mẹ còn hâm bếp lửa
Bừng lên cho ấm chút tàn hơi

Nhà ta nhà cũ sân vườn nhỏ
Nhà mới bây giờ đất thênh thang
Mây đùn xuống thấp vờn bông bí
Đất trích rừng im nắng quái tàn.

 

BỨC THƯ TRÊN CHUYẾN TÀU Y ÊN BÁI

Giang ơi,
Anh muốn nói với em một điều mà lòng vời vợi
Tàu đương chạy giữa sương sa
Đêm nay mùa hạ
Tàu đi tây bắc
Chưa biết dừng lại nơi đâu, nhưng sá gì chuyện đó
Anh muốn nói với em một điều rất rõ:
Xin đừng giữ lời thề
Từ muôn dặm sơn khê
Ghé đền Hùng thuở nọ
Núi Nghĩa Lĩnh, đất Phong Châu còn đó
Giếng Ngọc còn đây
Dẫu anh chết, nhưng non sông bừng bừng thức dậy
Đất nước đương cần em
Người phụ nữ dấn thân luôn mơ quê mình tươi đẹp
Đi giữa quân thù từ mỗi xót xa
Em là người con gái tài hoa
Ta gặp nhau đã bao mùa thu trước
Em từ Dân Quốc Bắc Giang
Anh từ Nam Đồng thư xã
Gặp nhau một sớm sương sa
Giữa lòng Hà Nội
Tình yêu hai ta theo dòng trôi nổi
Hà Nội, Phú Thọ, Yên Bái, Bắc Giang
Và anh đã đưa em về Thổ Tang thăm mẹ
Đường cách mạng tình yêu bao giờ cũng bé
Khép nhớ thương về đôi dặm trăng khuya
Đã có bao lần anh ngồi tựa gốc cây để ngủ
Em ngồi bên quạt muỗi dốc sơn khê
Tình yêu hai ta như non như bể
Nhưng không vì thế mà em phải quyên sinh
Cây súng anh trao chỉ là một chút tình
Dưới chứng giám của hồn Dung – Hoa nhị nương công chúa
Em ơi, dẫu mai nầy đường đời là tơ là lụa
Hay điêu linh từ mọi phía giặc thù
Em phải sống để tử sĩ ngàn thu
Thấy em nối được vòng tay đồng chí
Là nghĩa sĩ không mong mình là danh sĩ
Nếu không thành công, mong là nhân tố mai sau
Bác Nhu tuẫn tiết
Sư Trạch bị giam
Nhượng Tống bị lưu đày
Phó Đức Chính đền nợ nước hôm nay
Đồng chí sáu tỉnh đồng bằng và trung du đương thất lạc
Bàng bạc sơn hà
Em cố tìm nghĩa sĩ gần xa
Để nối lại vòng tay Việt Quốc
Vì anh, vì muôn con tim thao thức
Bàn tay em không thể cầm súng quyên sinh
Giang ơi, hãy rút lại lời nguyền
Hãy sống để nhìn giặc thù cướp nước
Trả non sông mà ông cha có được
Về cho em, cho mẹ, cho chị, cho cha
Anh mơ lắm một đất nước thái hòa
Có dáng em trên đường hoa Tổ Quốc.

BƯỚC
Vầng trăng trên cao
Núi rừng tĩnh mặc
Nhà sư yên lặng
Trước thềm vô môn

Không có vầng trăng trên cao
Không có núi rừng tĩnh mặc
Nhà sư yên lặng
Bước lên thềm vô môn

 

CÁNH CỬA SỔ CÒN NHỮNG KHUNG VUÔNG HẠNH PHÚC

Anh không biết tới khi nào
Nhưng sẽ có một mùa xuân
Từ cánh cửa sổ này
Em thấy cánh hoa đào nở
Giữa một ngày có tuyết bay
Nhưng có lẽ chúng ta không thấy những chấm li ti trên màu hồng nữa
Vì già nua
Vì sự phân biệt không còn trong lòng
Thật tuyệt vời để thấy hạnh phúc đậu trên những cánh đào cong
Và trên những cành phong đường không còn lá
Đang tràn ra theo tuyết bay
Mọi điều sẽ đến như dòng duyên sinh đang chảy
Có thể lúc ấy anh không còn nói chuyện xuân xanh
Có thể em không còn muốn bước ra ngoài lớp tuyết khô giá lạnh
Nhưng cánh cửa sổ vẫn còn những khung vuông
Để em thấy ngoài kia là bầu trời không tuổi
Đương nuôi rất nhiều mầm hạnh phúc nhỏ nhoi
Chuyện gì phải sợ phải không em
Mùa xuân có tuyết bay và hoa đào sẽ đến
Nếu lúc ấy đôi giày tuyết của em không còn mang được vào chân
Anh sẽ ngồi bên em thật gần cửa sổ
Để nghe hoa đào bay
Để nghe tuyết chạy trên cành cây
Và trên máng xối
Lúc ấy anh sẽ cầu xin tuyết rơi đừng vội
Để nhìn hạnh phúc gõ thầm trên nỗi vui trôi.

 

CÓ THỂ NÀO TA KHÔNG BẮN

Để bao lâu em thành người chiến sĩ
Nếu ít gì cũng mười bảy năm dư
Đời dạy cho em đời dạy từ từ
Nhưng viên đạn có đường đi nhanh lắm
Làm sao hiểu trên vạc máu đào còn thắm
Đường đạn nầy và số phận có dính nhau
Em đi từ đâu
Em đi từ Hà Nội
Tôi đi từ đâu
Tôi đi từ Sài Gòn
Nghĩa vụ chúng mình cùng bảo vệ nước non
Sao có những trái khoáy ta giết nhau vì một tấm lòng
chung như thế
Em băng rừng vượt bể
Tôi từ bỏ thành phố yêu thương
Ta gặp nhau một góc chiến trường
Có thể nào ta không bắn?

 

CHIỀU QUA THÁP CỔ MỸ SƠN

Chiều phương nam qua ngọn tháp
Một cõi Hời xưa nắng xế tàn
Gạch nứt đôi đường hương sắc cũ
Mờ xa thiên sử dấu thiên thu
Ta biết một điều muôn điều chưa biết
Huống hồ chi tự thỉ vốn vô thường
Đâu Chân Lạp, đâu Lâm Ấp, đâu Chàm xưa, đâu Lê Nguyễn bình nam
Nghe dà dạ hắt hiu
Đâu bóng vua người lân quốc
Như tổ tiên ta lạc mất đất Lĩnh Nam
Con nước lớn đè dần con nước bé
Mênh mông xưa ai khóc hận điêu tàn
Luận anh hùng dấu mặt xan tham
Tự cổ đông tây vẫn thế
Giữa trần ai vô vàn dâu bể
Người hóa người tên đất hóa tên
Non xanh kia mấy bãi mấy ghềnh
Thiên thu núi Quắp buồn tênh Chiêm Thành.

 

CHIỀU QUÊ TÔI

ngồi trên chòi cao
tay buông tầm súng xạ
ca gác ngày vừa đổi phiên
chiều đi qua quê tôi dòng sông nhỏ
bên kia bờ đất bỏ hoang
mẹ chẳng vui trên vầng trán khổ
bước đi về ngày chưa tắt trên vai
chiều quê tôi em bé chăn trâu không ngồi lại
trên bãi biền để hát lời đồng dao
hầm hố người và giọt máu chưa khô
đã dính lại trong tim người tuổi trẻ
để mai sau theo hành lý cõng theo đời
ca gác chiều lại khóc một trò chơi
cây dừa nước không sanh giờ hoàng đạo
đầu đạn không thù nổ chập xé lên cao
tội tình chi em băng rào vượt sóng
chữ viết hoa không thể khóc một mộ phần
nbgười giết em không phải vì thù hận
chỉ tại mình là nhược tiểu ở trên sân.

 

CHỜ

Buổi sáng
Thức dậy
Nghe trên mùa đông
Có con chim về tránh tuyết
Sao em không về?
Trên đường dây điện
Con chim về muộn
Đậu giữa sương đông
Một sợi nắng hồng
Trông em nhật nguyệt
Cũng đà trăm năm.

 

CON ĐƯỜNG BÊN KIA NÚI

Nắng xiêng trên đường tôi đi
Một sợi về lay tiềm thức
Gọi một điều đã nhòa năm xưa
Ai ngồi hàn ôn núi thẳm
Nhắc về loài gỗ trăm năm
Nhắc về con đường bên kia núi
Thơm mùi trầm hương
Có những chú sóc đứng nhìn người lạ mặt
Bạn tôi bây giờ ở đâu
Tiễn anh đi là quăng con chim bị thương qua cầu
Đi vặt vèo của loài chim sâu
Nhìn nhau lời chúc phúc
Tạ từ nhau tội thế sao
Mắt trong như màu nước
Tình xanh như lá xanh
Đôi tay bất lực phải đành
Con chim bị thương lẽ nào không sống được?

 

CON SÓNG BÊN BỜ CHIA PHÔI

một người quen mãi ra đi
sao không quen từng cơn sóng
dội lên bờ chia phôi
đêm nay xa nhau rồi
bàn tay em mềm mại không kéo nổi từng giờ vui
còn gì hôm nay
còn gì mai sau
khi ta nhìn nhau và biết cuộc tình là cuộc tình đau
giọt nước mắt nầy em khóc cho em
và giọt nước mắt nầy em khóc cho anh
khi giờ vui ngắn dần qua nhanh
giờ vui đâu quê hương, giờ vui đâu yêu thương
khi ra đi là rẽ đôi hai đường
hành trang nầy em xếp cho anh
hành trang nầy em viết tên anh
mà chợt thương cho cuộc tình mong manh
chiều hôm nao ta yêu trong mơ say
và chiều hôm nay ta yêu trong chua cay
vì ta không còn có nhau
từ nay em đi về đâu
từ nay anh đi về đâu
xa nhau hơn chàng Ngưu xưa đợi mưa ngâu qua cầu.

 

CUỘC RƯỢU CHIỀU NAM

Cuộc phương bắc dày lịch sử
Cuộc phương nam dày máu xương
Đá lạnh hồn Chàm
Núi Thạch Bi vời trông đất tháp
Đảo Thổ Chu ngợp sóng Hà Tiên
Đâu Nguyễn, đâu Lê, đâu Trịnh Mạc
Đâu giang sơn mười hai dinh một trấn
Cuộc rượu chiều nam mờ sương xưa
Chia cắt sáu mươi lăm năm lần thứ nhất
Chia cắt hai trăm năm dư lần thứ hai
Chia cắt hai mươi năm thời đương đại
Sông Gianh khép Bến Hải mở toang
Mẹ chết héo khô như đám rạ
Huống gì con thiêng
Rạ ải bắc – Thăng Long thuở trước
Rạ Nhật Lệ – sông Gianh thuở sau
Rạ Đầu Mâu tàn chinh Phú Xuân, Qui Nhơn, Gia Định
Rạ Bình Long, Quảng Trị mới toanh
Cuộc rượu chiều nam thu nhỏ
Bên những chú tuần lộc mùa Giáng Sinh
Bên bờ kinh Nhiêu Lộc bồng bềnh Bến Nghé
Tiếng vọng nhà thờ Ba Chuông
Trôi thì thầm về ngôi nhà cũ
Chiếc áo dài xưa
Đêm tàn mùa lễ.

 

DẤU CHÂN

Hiền Lương đi về
Dư âm mùa thu
Đôi bờ biết bao điều không rõ
Người đã yêu nhau bỗng xa
Em về Hồ Xá
Tôi về Gio Linh
Xa nhau dòng Bến Hải
Nhớ nhau bờ Hiền Lương
Hai mươi năm về lại
Tìm dấu chân bên đường
Nghe buồn như chiều ráng
Đổ xuống dòng Ô Lâu.

 

DẤU CHÂN TRÊN ĐÁ

Tôi về tìm lại rong xưa tình Liễu Quán
Áo nhật bình vén chéo lên cao
Áo không thấm nước sao nghe nặng
Một sợi ân tình rong đá khô

Rong nào ai vớt nâng thật nhẹ
Sóng chẳng xô đùa lặng tính nghe
Ba trăm năm trước người đâu tá
Suôn suốt thời gian một chớp lòe

Con sông huyền thoại xưa đâu nhỉ?
Để kẻ qua sông viếng áo chàm
Rừng xưa vắng lắm sông không tới
Bên suối lưng trời một thảo am

Mùa xuân năm trước rong rêu đá
Văng vẳng chuông chùa công án xưa
Vạn pháp về đâu muôn vạn pháp
Thuyền Tôn huyền cổ nắng trưa trưa.

DẤU XƯA

Ta mơ thấy em
Thấy một bờ vai nhỏ
Hóa lung linh mất hút giữa Sài Gòn
Ta không giận cơn mưa nầy em không đón
Không đủ chan chứa tình ngập lối quen
Ôi Sài Gòn, Sài Gòn vừa chợt nắng
Đã vội mưa mau làm ướt áo tháng năm
Hãy đem áo ướt phơi hương sắc
Ta đốt hết tình hong áo em
Ta về thanh thản không chi nặng
Em cứ yên lòng nhan sắc xưa
Đường em đi chưa bao giờ chọn lựa
Nỡ trách gì nhau khúc xa lòng
Ta về có ghé qua cầu Kiệu
Mơ em guốc mộc tới Văn Lang
Ta từ Yên Đỗ, em từ Cô Giang
Gặp nhau đầu đường Trần quang Khải
Cùng bước đến trường lớp sớm mai
Dáng em đi hay đường xưa mềm mại
Hai lối về Trần quí Khoách, Lê Chân
Gió bay bay đường ngắn tần ngần
Bước chân nhỏ bên thềm Văn Hoa lá đổ
Ta cũng nhớ Đa Kao
Ngồi trời mưa Hiển Khánh
Để theo em về đền thánh Hưng Đạo vương
Em khói hương thành khẩn
Ta mơ trận Bạch Đằng
Để đi về mưa lại giăng giăng
Áo em ướt trên đường Nguyễn phi Khanh nho nhỏ
Tân Định ơi, dấu xưa còn đó
Bận buộc bây giờ em có đi qua?

 

DU PHƯƠNG NHỚ ĐÀ NẴNG

Đà Nẵng của ta ơi
Em như dải lụa của cung trời
Phủ lên nhân thế lên non nước
Một dáng nằm nghiêng đẹp tuyệt vời
Ai vắt sông Hàn qua tim em
Dòng sông nho nhỏ nước sông mềm
Sông từ đâu ở Vu Gia tới
Đợi núi đi về đợi biển Đông
Đà Nẵng của ta ơi em vô cùng lồng lộng
Đi giữa tinh cầu em đẹp kiêu sa
Em lung linh thắp sáng ngân hà
Từng góc phố em cho ta từng thương nhớ
Phố Cai Lang căn gác nghèo duyên nợ
Trăm ngả đường trăm số kiếp bạn bè xưa
Phố Trần Cao Vân đưa ai về Thạc Gián
Chiều xa xăm dàu dạu nỗi quan hà
Ngước về nam phương xa
Thuyền ai ra khơi
Nghe dư âm mùa lưới cũ
Kẻ du phương không cầu thực
Ta bỗng nhớ thời tuổi thơ nô nức
Tắm nắng Thu Bồn leo phá Ngũ Hành Sơn
Tâm thánh thiện ngủ quên chưa đủ lớn
Ta rong chơi chưa lễ Phật một lần
Đường nào ra sân? đường nào để thắng?
Ta bước vào đời nằng nặng đao binh
Ta xa em Đà Nẵng thình lình
Ta mất chiều lên ga lá đổ
Những buổi thu về chớm nước non
Ta mất trường xưa người con gái ấy
Áo trắng đi về chầm chậm Nại Hiên Tây
Rồi một sớm phương nào thức dậy
Nghe xa xăm Đà Nẵng của ta xưa
Tóc còn xanh chưa phai màu dị diệt
Mơ về đâu Đà Nẵng Nại Hiên
Mơ về đâu sông Hàn, biển, phố
Chiều hôm nao lồng lộng tóc ai bay.

 

ĐI XA RỒI TA VẪN NỢ LÂM VIÊN

Đà Lạt ơi, hôm nao về lại
đến Lâm Viên ta sẽ ghé thăm em
hỏi nắng xưa bên bờ thủy tạ
có còn không xao xuyến nước Xuân Hương
hàng thông quen trên đường dốc đổ
về Cam Ly còn ướt những mù sương
đồi Cù xanh em còn giữ được
bờ ngực nghiêng nghiêng nhỏ xuống một góc đường?
về nhà em chắc tường hoa đã đổi
hoa học trò còn có những sắc hương
nhớ xa xưa ba màu e ấp lá
đợi chân ai là lạ đến sân trường
nhớ Liên Khương đi về con dốc ngược
ngõ nhà em hàng quán có còn không?
quán nước quen hồn xanh mở rộng
cũng thoáng đau từ mỗi đợi chờ
thương phố chiều nắng nhẹ như thơ
tóc còn ấm hương cúc vàng Than Thở
đi xa rồi ta vẫn nợ Lâm Viên.

 

ĐỘC ẨM

Rượu rót rồi nhưng chưa uống
Một chiều đông chưa qua
Ta ngồi quán nhỏ
Bếp lửa hồng đốt cháy gió căm căm
Đường tỉnh lộ có chuyến xe đò rất muộn
Ngươi chưa về làm sao ta say
Mùa đông đất xám như mây xám
Mưa chưa rơi mà ướt cả đường
Bếp lửa vẫn còn hong hương cũ
Rượu chưa xong mà nước cũng chưa thôi
Xứ sở từng vùng vừa đổi cuộc
Ngươi đi ta ở lại đất đai này
Bọn mình những đứa không hề ác
Mà chết thình lình không ai hay
Nguyễn Duy Trợ chết đồi Thượng Đức
Đặng Trần Khanh chết dốc An Khê
Ra đi mấy đứa quân trường cũ
Có kịp nhìn nhau lúc trở về?
Ta đợi bọn mình trên đỉnh dốc
Chén rượu già nua tuổi thanh xuân
Mời nhau câu chửi lời thông tục
Hỏi gió đưa chi tiếng vạc buồn
Cây cột ngả nghiêng nền đất cháy
Còn ai mà biết được ai say?
Ta vừa tàn phế đôi năm trước
Nên hiểu người đi mặt đất này
Trời tối xuống rồi đèn không tỏ
Ngươi không về làm sao ta say!

 

ĐỢI
Em đứng bóng tà huy
Che tay nghiêng sợi nắng
Đợi người về qua sông
Mặt trời lung linh gãy
Tóc em bồng sợi bay
Em đứng nghiêng trăng thẳm
Gọi về cõi xa xăm
Dáng em buồn sông vắng
Đứng đợi người trăm năm

 

ĐÓN TẾT

Hơi lạnh chưa tan trên mặt kiếng
Hơi nóng thổi vò vò lúc quay xe
Tôi rời sở
Đêm cuối năm
Thành phố tôi về đã ngủ yên
Hình như không mấy ai thức cho đêm nay
Ngày cuối tuần chưa đến
Giao thừa buồn mênh mang
Giờ trừ tịch tôi không về kịp
Chiếc đèn treo bên cầu thang vẫn đứng im
Soi những bước chân về muộn
Hắt hiu giờ đầu năm
Không có gió lùa qua mặt
Chỉ có sương đêm mờ giăng giăng
Hành lang trở nên dài hun hút
Căn phòng được bật sáng
Giờ giao thừa đã qua
Những thứ cũ mềm trở nên mới
Tôi đánh lừa cảm giác
Gọi trăm năm về một giấc vui
Nhớ nhân thân, nhớ người
Nhớ con đường nhỏ
Mọi thứ tràn lên hơi thuốc bay
Giờ khuya của giấc sáng đầu năm
Giờ nầy của những đêm trước tôi đang ngủ
Buồn một mình khắc tân niên
Nghe yên lặng đến cùng tận
Chỉ có con ruồi bay lên khi tôi phà hơi thuốc lá
Nó đã bước vào nhà từ năm qua
Tân niên chào chú ruồi quen khách lạ:
Mừng ngươi đang sống quê hương, ta đang sống xa nhà.

 

ĐỨNG TRÊN NỀN ĐẤT CHÁY NHỚ CHUYẾN TÀU XƯA

Tôi về đứng lại giữa đường rây
Nhớ ngày xưa tàu ngưng ga nhỏ
Em tiễn đi mắt thật buồn
Tàu hút đường xa em trông theo
Đưa tay ra vẫy hồn thơ dại
Ai nhớ chuyến tàu tôi nhớ ai?
Từ ấy tôi đi mãi chẳng về
Tin buồn đưa đến xót xa quê
Quê tôi khói lửa mờ chinh chiến
Đất nối điêu tàn máu chứa chan
Cây cải ai trồng cơn nắng hạn
Sống nhờ đất ướt thấm máu loang
Máu em lai láng một chiều vàng
Em là du kích bên sông vắng
Tải đạn qua biền chết bến sông
Tôi đứng chiều nay ánh nắng hồng
Ga không còn nữa em không thấy
Tôi nhớ vô cùng ánh mắt trông
Em ạ, tôi là người lính bên nay bờ đối nghịch
Tôi được gọi quân nhân, em được thành du kích
Chẳng gặp nhau nên cũng đỡ đau lòng
Nỗi vui nầy như giọt nước muối trong
Nhỏ thật nhẹ vào vết thương đang rỉ máu
Chiều nay tôi đứng trên nền đất cháy
Tôi đã về và em đã ở đâu!

 

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH TAM THAI

Huyền thoại mang mang
Ngũ Hành sơn sương phủ
Em cùng ta lễ Phật đỉnh Tam Thai
Những bậc thang lên cao đo chiều dài kiên nhẫn
Tâm em hiện Phật
Tâm ta thì không
Cứ trôi mông lung giữa trời xanh rộng
Bên tóc em bồng bay
Hãy cố lên, chưa được nửa đường Phật dạy
Phật hóa thành em hay
Thôi hãy nghỉ giữa đường Thượng Thai núi Thủy
Bên lòng vô vi
Nghe hương thơm cỏ dại
Bị lãng quên dưới Vọng Giang đài
Vọng Giang đài nhìn về đâu ngày chớm thu?
Mây trời đang ngủ
Gối đầu lên đỉnh Trường Sơn
Nơi đầu nguồn dòng Thu Bồn gợn sóng
Dải lụa mập mờ như lằn chỉ xanh
Trôi quanh co về Đà Nẵng
Dòng Cổ Cò yên lặng nhớ thời xa xưa
Huyền thoại vỏ trứng
Năm mảnh Ngũ Hành
Em đương thấy màu xanh
Của bao nghìn năm sau huyền thoại
Màu xanh sương khói
Cũng bay đi như vạn hữu đời thường
Mùa thu dễ thương của em
Đã kéo theo màu chớm vàng cọng lá
Sẽ rơi vào dòng Cổ Cò làm khách quen
Phải khách quen?
Hình như không phải
Lá mùa nầy không phải lá mùa sau
Nhưng em thì phải
Nếu ngàn năm sau ta gặp lại em
Ta vẫn là gã say mềm
Em vẫn là cô bán rượu
Vì em ta quên rượu
Không như lũ ta bà vì rượu quên em
Ta vẫn nhớ em để đưa em lên nửa đoạn đường còn lại
Màu đá xanh ngai ngái
Đưa em về chánh điện Tam Thai
Tiếng đại hồng chung ngân vang trở lại
Đưa tục lụy về hư không
Tóc em thôi bồng
Bỗng ta nhìn sâu vào mắt em
Tưởng điều ta nghĩ về em là thật
Em xuất gia tịnh mật
Ta đưa tay vỗ trán
Để không cho vọng tưởng rơi lan
Để không nghĩ về em, về ta, về Phật
Chỉ còn sự trống không hiểu biết
Biết lá rơi
Và dừng lại hệ lụy mùa thu đương tới
Ta đương trì giới
Trì giới của bậc cao tăng
Và tự hiểu rằng
Bậc cao tăng trong ta chỉ tịnh tu chốc lát
Ta sẽ trở lại đời thường khổ lạc
Để còn đưa em qua đường đất cỏ khô
Vào Huyền Không động
Hãy nắm tay ta vào Huyền Không quan
Bước chậm những bậc thang xuống dưới
Để tìm ánh sáng ngàn năm
Từ mặt trời vô lượng
Lung linh hình tượng Bồ tát Quan Âm
Lung linh tượng thần Thiên-Y-A-Na chúa Ngọc
Và lung linh bờ ngực đá cong cong
Đã không còn nhỏ nước
Làm sao hiểu được
Vi diệu đất trời
Nên mãi chơi vơi giữa vòng sanh diệt
Nên không thấy ông Thiện ông Ác ngoài kia
Thôi hãy trở về để thấy
Hãy cố thấy ta
Và hãy cố thấy em.

 

NHỮNG CON SÓNG TRÊN THÀNH PHỐ CŨ
Thân tặng bạn tôi ở thành phố Amarillo

Chiều hôm qua đi dự đám tang một người
Thấy người tang phụ có những giọt nước mắt không nhỏ xuống
Trên đôi chân đã mòn bóng thời gian
Lịch sử trong những quyển sách gấp lại hắt hiu đôi bờ mắt ướt
Làm sao không buồn được
Sáng hôm nay đi ngang qua chùa xưa
Nghe gió phần phật bay
Thành phố buồn và nhiều cỏ
Có thời tiết miền hoang sa
Nhưng yêu lắm một thời đã sống
Nhớ người con gái ngồi chải tóc bên song
Có sợi tóc rơi chạy theo đường xe lửa
Bay tuốt về miền viễn tây
Nhớ tiếng leng keng của chiếc xe kem
Từ một người bán dạo
Theo những mảng cỏ vàng lùa bay
Nhớ trên sân chùa chiều nay
Hình như có ánh mắt mênh mông của người “Gió Mùa Đông Bắc”*
Hay chỉ là tiếng của người hội trưởng đọc điếu văn
Mang mang nỗi buồn trong gió
Đọng trên mắt ai về chưa khô
Chiều nay đang trở về
Còn lại dư âm một đám tang
Còn lại dư âm một người bạn
Trang sách đem về nặng lắm thay
Trăn trở một bài thơ chưa viết
Tiễn bên thềm một góc chưa yên.
*tên tác phẩm thứ ba của bác Trần Ngươn Phiêu. Ông đã qua đờí 4/11/2011

EM BÂY GIỜ RA SAO?

Tự nhiên thèm về thăm em
Thăm mùa thu xưa
Lúc em ngồi nhìn anh trách móc
Sao không chờ qua hôm nay?
Mưa ngâu chiều tháng bảy
Nhớ cố quận chìm trong mây
Mưa sụt sùi trên hiên thấp
Em đứng nhìn phố không người qua
Nghe chiến tranh từ yên lặng
Em buồn như trăng suông
Hỏi anh những điều anh không trả lời được
Sao người mình không thương nhau?
Sao quê hương mình đổ máu?
Anh trả lời em bằng cơn nổi cáu
Chỉ chiếc thớt và con gà:
Người ta đương thử một món ăn
Em ngồi yên lặng
Tội em biết dường nào
Bây giờ em ra sao?
Cũng mùa thu tháng bảy
Anh không còn thấy mưa trên mái hiên
Chỉ thấy mưa trên lá
Cũng sụt sùi như mưa ngâu
Nhưng trên vai không còn cây súng
Chỉ lùng bùng một chiếc áo tơi.

 

EM GẮNG GIÙM TA CHÚT NGHĨA NẦY

Em nói ngày mai về Phú Nhuận
Ta gởi chút quà có được không
Bao năm thay đổi ta không biết
Tìm lại đường xưa có dễ không?
Nhà quen trong hẻm đường Nguyễn Huệ
Đất bụi quanh hè giống thôn quê
Trước nhà không có chi dễ nhận
Chỉ có cây mai gốc đã già
Xe đò đổ xuống đâu em nhỉ?
Nếu ở Hàng Xanh chẳng mấy xa
Em gọi người đưa em về Đạt Đức
Tên một trường xưa giữa Chi Lăng
Trường không lớn lắm bên tay trái
Nhìn hướng bên kia Nguyễn Huệ mờ
Cát bụi một thời lâu xưa quá
Làm sao nhớ được hết ai quen
Giá như mà đúng như ta nhớ
Ở ngã ba đường một quán cơm
Ta từng ngồi đó nhai thương khó
Mỗi bát cơm quen giá rất nghèo
Từ đó đi thêm chẳng mấy xa
Hai bên đường nhà không lớn
Ngọn tháp chùa Quan Âm em thấy không
Con hẻm sát tường dài không rộng
Có đất phù sa như ai gánh đổ đã trăm năm
Cây mai không biết còn hay mất
Ở đó còn không bóng tảo tần?

 

EM NHƯ TRANG VỞ TRẮNG

Em như trang vở trắng
Tôi như cuốn sách xưa
Ngày cuối đông của buổi giao mùa
Chiếc áo lạnh không cần choàng em nữa
Em và tôi chưa bao giờ chọn lựa
Tình tự trôi như nước chảy qua cầu
Tuổi vừa lớn, em chưa yêu và tôi không đợi
Duyên cớ nào ta lại cần nhau?
Câu hỏi nầy xin để lại ngàn sau
Vì ý và nghĩa lắm khi cũng cách một bờ xa thẳm
Hết mùa đông, mai nầy bình minh sẽ thắm
Sợi nắng hồng sẽ lóng lánh đôi tay?
Một bàn tay không giữ một bàn tay
Đôi bờ cũ mới
Từ sâu xa tiếng thở dài vời vợi
Càng buộc bầm vết đau
Nhưng em lại cười màu trắng hoa cau
Tinh khiết của giờ phôi thai nhật nguyệt
Trông em vui làm sao em biết
Hạnh phúc nầy sẽ vỡ như không.

 

EM VỀ THĂM HỒ TÂY

Mai em về Yên Phụ
Nhớ nhặt giùm ta hương sắc xưa
Nhặt luôn huyền thoại kinh cầu khói hương lịch sử
Và nói cho ta nghe về chuyện nước hồ Tây
Nước hồ Tây đập Tây Hồ phủ
Có đập lòng em đến héo hon
Người con gái ngày xưa ai biết mất hay còn
Từ độ trăng nghiêng Tây Hồ phủ
Lạ lẫm kinh thành bỏ chiếu gon
Em đốt giùm ta thẻ hương thơm
Thắp lên Chúa Liễu em đừng hỏi
Chén ngọc nào rơi bước lạc trần
Em thức giùm ta tiếng chuông ngân
Về đền Quán Thánh như muôn trước
Lạc đến hồ Tây dấu Cổ Ngư
Em bước Cổ Ngư dài Yên Phụ
Có nhớ ai về trên lối xưa
Cổ Ngư xưa khô bùn đê Cố Ngự
Vẫn xanh xao Trúc Bạch gọi hồ Tây
Gọi mãi hồ Tây
Em đứng bên nay bờ Trúc Bạch
Gọi bên kia chùa Trấn Quốc xa xăm
Gọi thuyền câu từ độ không câu nữa
Không nhặt sương về mỗi sớm mai
Không còn đổi mái chèo êm gió
Bên sóng triều dâng nhẹ vi vu
Hồ Tây gió vi vu thổi
Thổi mãi bên lòng lớp rêu phong
Bước lên thềm điện tay sen búp
Bỏ lại hoàng hôn nước trải vàng
Em muốn đưa mình xa tục lụy
Hỏi gió hồ Tây có xốn xang?

 

GÓC PHỐ TRĂM NĂM

Tôi đứng bên này sông
Nhìn bên kia bờ đất lở
Nhớ mẹ già chân đất quằn vai
Nhớ điêu linh tuổi dại
Hơ hải ngoài đồng đạn réo vang vang
Nhớ diều bay cuối nắng vàng
Nhớ chân đất đến trường tiểu học
Cô giáo trẻ nghiêng nghiêng bờ tóc
Giờ điểm danh mấy đứa học trò
Cô vẫn dạy bên nỗi buồn quê nhỏ
Giá bây giờ ai lấp được dòng sông
Để nắng vàng hanh không người chạy giặc cuối đồng
Vầng trán cũ không mang mang chiều non nước
Làng quê xưa lần hồi tìm được
Trăng nghiêng chùa em bé mơ tiên
Nhớ chiều lên ga áo trắng dịu hiền
Đường thiên lý cảm ơn em mắt biếc
Mắt em sáng phôi pha niềm ly biệt
Tiễn tôi đi cuối buổi hoàng hôn
Quê hương có những thằng con ngu độn
Mất hết rồi dầu ở lại hay đi
Trường học vắng hiu từ bao mùa thu trước
Dạo đao binh thấp thoáng tuổi thơ ngây
Đôi thằng bạn bỏ trường đi biệt tích
Và anh em bỏ lớp để tòng quân
Tôi cũng có người em xa cuối quận
Học chưa xong bỏ cuộc giữa chừng
Công đồn một sớm trời chưa sáng
Bỏ hết yêu thương bỏ xóm làng
Tôi về em chết ven bờ cỏ
Kỉ vật bên mình cây viết bi
Em viết điều chi giữa mùa đông duy nhất
Lụt lội quê mình hay non nước phân ly
Đường em đi nhạt nhòa trang nhật ký
Mơ hòa bình từ hố bom sâu
Đường em đi không thể tới tinh cầu
Em bé lắm làm sao em hiểu
Tôi cũng nhớ màu hoa lang dìu dịu
Lay bên đường vương nắng ấm trong trong
Người con gái từ đâu về dạy học
Chết trên tàu từ dạo cuối đao binh
Kiếm cung xưa sao bỏ cuộc thình lình
Để trăn trở sau cùng chinh chiến
Nói sao hết trùng trùng dâu biển
Đổi thay nào ta còn lại hôm nay
Bạn thân ơi, trân quí những tháng ngày
Đại Lộc, Kỳ Lam, Hội An, Đà Nẵng
Từng nơi đó ta nhìn nhau yên lặng
Đưa ta về góc phố trăm năm.

 

HÀNH QUÂN NGANG QUA QUÊ TÔI

Đường rây xa tít hai đầu Nam Bắc
Thoảng vọng đâu đây tiếng súng buồn
Quê mẹ thu về trong gang tay
Con đường hương lộ như sợi chỉ
Chấm đỏ trên đồi ai đêm nay?
Bên kia Gò Nổi như yên tĩnh
Nghe nước Trừng Giang nhẹ dưới vày
Bỏ phế lâu rồi đường sắt cũ
Ngậm ngùi bông cỏ gió heo may
Ngược dòng sông chảy mờ sương khói
Ở đó yên bình đêm tối nay?
Nhà tôi nhỏ lắm trong sương ấy
Chắc đã tan thành mây khói bay
Bên dòng nước chảy sông bồi lở
Ai đếm người đi cuộc chiến này?
Chiều xuống hoang tàn vương phế tích
Đường rây hoen rỉ đá hong khô
Cây cầu sắt cũ nghiêng nghiêng đổ
Đứng ngắm nhà ga cháy sẫm nền
Tôi gọi xa xăm người bạn cũ
Bởi vì đâu hai đứa hóa thù
Ray rứt một chiều dừng quân trên tuổi nhỏ
Ba-lô không đầy sao nặng lắm một điều chi
Ngửa cổ uống khô dòng sông rộng
Nấc lên tiếng gọi giống nòi ơi!

 

HUẾ ƠI, TA NỢ EM RỒI

Em hỏi rằng ta có nợ chi không
Nhớ áo trắng em thôi đã nợ rồi
Huống gì say khướt bên thềm điện
Em rước ta về giữa tỉnh điên
Em đưa ta lên thềm điện cổ
Dở phong rêu từ mỗi xanh xao
Giọng em thỏ thẻ màu tích sử
Ta nợ em tiếng ngọt lờ
Em gối đầu lên đỉnh hoang sơ
Đưa ta về châu Rí
Nhìn thẳm bên trời phá Tam Giang
Huế của em đẹp đến ngỡ ngàng
Đẹp nét Hương giang trôi chầm chậm
Chia Huế đôi bờ như áo em
Áo em mới quá thơm hương sắc
Nhưng Huế bao lần quặn nước non
Mang Cá chờ ai giờ binh biến
Đời sau ai đợi bến Văn Lâu
Đời sau, sau nữa ai tang Huế
Một sớm xuân về Huế trắng phau
Áo em thấm nước hay em khóc
Một giọt vô tình rơi mắt trong
Không chỉ nợ em một tấm lòng
Ta còn nợ nữa khi em khóc
Quay mặt phương trời để mím môi
Vạt áo chao nghiêng em đứng giữa đời
Đưa tay kéo nhánh sầu đông trắng
Hoa trắng vô cùng hoa trắng rơi
Nợ em ta nợ một đời
Nợ đẹp, nợ lời em khóc, nợ âm thầm tiếng em rơi.

 

KHÔNG PHẢI BÀI THƠ TRÊN BIỂN

Hôm nay ngày giỗ cha
Cũng là ngày giỗ chị
Hai mươi lăm năm rồi
Một phần tư thế kỷ
Con tuổi ba mươi khôn lớn thành người
Trước bàn thờ đôi nhánh hoa tươi
Quyện hương khói cha mỉm cười như thật
Di ảnh còn đây cha đã mất
Chết đau thương oan nghiệt đời người
Cha dắt con đi một sớm hồng tươi
Chị đi trước theo người dẫn mối
La Gi, một đêm trời tối
Xóm chài khuya sóng nhẹ như không
Chiếc thuyền con xuôi gió bềnh bồng
Cha khẽ nắm tay con và chị
Cha dặn điều gì cha nhỉ
Con không quên, nhưng không nghe được vì say
Con say sóng như chưa bao giờ con đã
Biển tối đen và con mệt lả
Tựa vào cha con ói mật trên vai
Ngủ vùi một đêm, suốt một đêm dài
Khi tỉnh dậy con thấy cha là người trước nhất
Hình ảnh ấy suốt đời con không mất
Tóc bay bay cha nhìn biển mênh mông
Cha nhìn về đâu gió trời lồng lộng
Bến bờ nào hay hồn mẹ đâu đây
Con nhớ trước ngày đi chị thắp hương lạy mẹ
Con làm theo và cha khẽ đứng bên
Ngồi trên thuyền giữa trời nước mông mênh
Con biết con là bé thơ mất mẹ
Mười tuổi, trước đường đời con rất bé
Tựa vào cha hạnh phúc vô cùng
Cha là cột trụ, cha là trời cao, cha là tất cả
Cha ngồi yên như núi
Chị còn ngái ngủ một bên
Có tiếng reo vui sóng nước bồng bềnh
Hạnh phúc theo bình minh thức dậy
Chị mơ màng mở mắt, đẹp phương Đông
Mười bảy tuổi má chị hồng như hoa lựu
Áo cũ xềnh xoàng chị không dấu được nét xuân tươi
Nắng bừng lên, nắng tắm mọi người
Cảm tạ đất trời chuyến ra khơi yên ổn
Năm mươi bốn người, năm mươi bốn con tim bận rộn
Mơ, nguyện cầu và dào dạt nhớ thương
Ra đi nào biết đoạn trường
Một đêm, tàu con chết máy
Đã bao lâu tàu chạy
Nay lạc về đâu
Nam phương? Đông ngàn?
Tàu cách xa Thái Lan?
Tàu đương trôi về Bunguran Barat?
Hai ngọn đèn pin suốt đêm rọi vào hầm tàu hình thang rất chật
Động cơ im lìm khối sắt vô tri
Những giọt mồ hôi nhỏ xuống
Người thợ máy buông tay bất lực
Anh thuyền trưởng đăm chiêu
Tàu trôi, tàu trôi
Đêm đen xuống vội
Biển
Một màu đen tối
Lời kinh cầu cứu nạn vang lên
Tàu lênh đênh mất hướng
Những cái vẫy tay đưa lên không cứu được
Dẫu trong đêm hay cả ban ngày
Số phận không còn ở tầm tay
Số phận hút theo những con tàu ngoảnh mặt
Dằng dặc biển đêm
Rát cháy biển ngày
Bỗng. Một mờ sáng, như có vận may
Một điểm đen từ xa tiến lại
Điểm đen lớn dần
Ngư dân
Những bần thần tan biến
Đường chân trời hiển hiện
Ôi, bình minh của biển đẹp vô cùng
Nhưng, Cha ơi!
Từ vô thủy đến vô chung
Không có hãi hùng nào hơn hãi hùng của bình minh hôm ấy
Ôi, lòng từ bi xin trỗi dậy
Lòng bác ái hãy bao dung
Những tiếng đạn đùng đùng
Nổ trên đầu chiếc tàu con tội nghiệp
Chúng là hải tặc
Chúng thị oai uy hiếp
Chúng kéo tàu lại gần bằng dây cáp oan khiên
Con hổ to đùng và con nai chết điếng
Cha ơi, làm sao con tả được nỗi đau
Máu chưa đổ ra nhưng biển một màu của máu
Thê lương
Cuộc sống cùng đường
Chúng nhảy xuống tàu thình thịch
Chĩa họng súng vào những người đàn ông
Lùa họ về một phía
Anh thuyền trường lắc đầu lia lịa
Chưa nói hết một câu đã bị bắn gục trên sàn
Anh chết tức thì giữa tiếng gào to của người vợ
Không ai kịp thấm nỗi bi ai
Đạn vèo vèo bên tai như không còn đâu tiếng sóng vỗ
Đất trời sụp đổ
Chúng lôi những người đàn bà ngay trước mặt những người đàn ông
Họ là vợ chồng, cha con, tình nhân mặc kệ
Chúng cười, thét, hả hê
Những con thú đội lốt người thân hình trùng trục
Chúng nháy mắt chia hai
Chúng rít những tiếng tru man dại
Chết điếng lưng trần người con gái Việt Nam
Chiếc lưng của chị cong queo bó gối
Nhưng làm sao cứu nổi
Anh thợ máy cùng cha đứng lên thật vội
Cố phủ đầu tên cầm súng đứng canh
Nhưng cha ơi, những tiếng nổ đoành đoành
Từ một con thú khác
Thêm hai người mạng bạc
Làm sao quên được mối oan khiên
Con chết điếng giữa dòng sóng nhô của biển
Con chỉ nhớ có một bàn bịt miệng
Rồi con chìm vào sợ hãi hôn mê
Khi con tỉnh dậy thì tứ bề vắng lặng
Bọn cướp biển đi rồi
Thuyền trôi
Thuyền trôi như thuyền ma trong tiểu thuyết
Tiếng ai oán làm trời biển cũng đứng yên
Trời không nắng
Biển sóng chỉ vỗ về
Con hỏi quanh, lòng buốt lạnh tái tê
Xác ba người đàn ông đã về với biển
Bảy người đàn bà bị hải tặc mang đi
Cha ơi chị ơi em phải làm gì!
Giữa trời biển chiếc ghe bồng bềnh đi vào đêm tối
Ngửa mặt nhìn trời vô thức đếm sao đêm
Hai mươi năm dư chưa mỏi cánh mềm
Em tìm chị như tìm vì sao năm ấy
Đêm phương nam đã bao lần thức dậy
Em nhìn sao và nhìn biển giữa hư hao.

 

LAU LẠI TỪNG CƠN ĐAU

trong những bài thơ nầy
bài nào anh viết cho em
và bài nào anh nghĩ đến em
bàn tay đưa ngang
gõ lên từng phiếm nhỏ
anh vô tình lại gõ tên em
tên em và bài thơ như lạc điệu
xóa sao đành nên lại giữ tên em
đổi lại lời thơ mang tên em
đổi lại lời thơ mang ý em
và đổi lại lời thơ chỉ dành cho em
ý nào anh viết không xuôi
tình nào anh viết không xong
Khi từng cơn đau đau quanh xoáy lòng
tình hồng xưa đã qua mau
tình buồn đang sẽ mai sau
thôi đành để yên cho nhau phận này
vô cùng ngồi hết đêm nay
vô cùng ngồi nhớ xa nhau
và viết cho em như ngồi lau lại từng cơn đau.

 

LY KHÁCH SẼ VỀ
Cảm tác từ “Tống Biệt Hành” của nhà thơ Thâm Tâm

Em cứ đi rồi mai về lại
Mẹ chẳng hề chi, chị chẳng hề chi
Nhà sẽ vắng nhưng đừng lo gì mưa gió
Đò sắp qua sông, em hãy đợi qua sông
Một yêu thương hồ dễ giữ một tang bồng
Phụ tử, phu thê không bận
Đường sơn khê đâu chặn nổi gót thênh thang
Nợ non sông từng sợi tóc cũng bàng hoàng
Huống chi em là người trai trẻ
Giặc cứ lăm le không ngừng ngấp nghé
Ải bắc, đông ngàn đất mẹ
Đương cần em, thì kíp lên đường
Ly khách nào lại chẳng xót ly hương
Một vẫy tay là một xót
Một ngoái nhìn là một đau
Em em không còn dại
Mẹ coi em là hài tử
Chị coi em là thơ ngây
Đông đoài em là tráng sĩ
Mẹ quen dần ba năm
Chị quen dần chia cách
Em trai quen dần hơi cay
Em gái nhỏ thương yêu quen dần mắt biếc
Chiếc khăn tay không gói tròn hào kiệt
Biển trời Đông nằng nặng bóng xâm lăng
Ly khách, ly khách, không hề cúi mặt
Đâu sóng trong lòng, đâu sóng giăng giăng.

 

MẸ TÔI

mẹ bước xuống thềm
chân mưa tầm tả
bấm ngón chân trần trên đất mưa trơn
mẹ đi ra bờ sông
mẹ đi ra ruộng đồng
mẹ nuôi con mùa đông
mùa đông quê tôi
mưa trôi ruộng vườn
mưa tuôn từ nguồn
mưa buồn quanh thôn
dòng sông mùa thu đi qua
dòng sông mùa đông trở lại
con chim ướt đậu trên xác rều trôi mãi về đâu
dòng sông mưa nghiêng
dòng sông đục ngầu
cuồn cuộn xô bờ vỡ đất trôi đi
đất nào trôi đi, hạt lúa nào còn ở lại
hạt lúa tháng mười chưa kịp chín để phơi khô
tay mẹ gầy quen vết hằn gian khổ
cắt những bông lúa chưa vàng cho kịp nước băng ngang
lúa tháng mười hay lúa nếp than
mẹ cắt hết, đếm thầm từng tay nhỏ
không đủ cho con no được ngày mùa
mẹ đi về đồng ruộng loi ngoi
có bông lúa sanh khuôn nào còn sót lại
mưa đầy trời mẹ chẳng thấy lúa sanh khuôn
mắt mẹ nhòa cay hạt mưa tuôn
thương đời mẹ đã bao lâu rồi nhỏ bé
lo mãi cho con không đủ chuyện đời thường
mẹ tội tình như con chim sũng ướt
đứng trên rều để nước cuốn trôi đi.

 

MÙA BẤC NĂM SAU
Tặng người bạn vong niên: bố Bồng

Một mùa chinh chiến trước
Thành đô khói lửa tràn
Em chạy giặc qua đò ngang theo mẹ
Em bé lắm và lời em rất khẽ
Em dạ vâng từ mỗi chuyện thường
Mẹ tôi bảo em ngoan. Ừ. Em ngoan thật
Tuổi mười lăm em tinh khiết trắng ngần
Em đọc báo mãi chờ tin xa Hà Nội
Tôi nửa vui khi binh lửa vãn hồi
Nửa còn lại tôi sợ rằng em đi mất
Rồi một sớm đông về em đi thật
Tôi ngẩn ngơ như chú nai vàng
Nhớ một lần em nhè nhẹ bước sang
Cài cúc áo cho tôi như người chị
Sao em nỡ nhìn tôi như thế nhỉ?
Em chẳng bao giờ em biết tôi yêu
Tính rõ ra tôi chỉ nhỏ hơn em mấy buổi chiều
Em trước tết, tôi sau, nên tôi nào có tội
Nhưng năm tới, nắng hè nghiêng cằn cỗi
Chú khách quen kêu “khách, khách” từng hồi
Mẹ bảo có khách
Tôi giả vờ thờ ơ
Lâu rồi tôi vẫn quen chờ điều không rõ
Mẹ em đến xa xa đầu ngõ
Mẹ tôi mừng tình bạn xa xưa
Một tin vui, một người vừa mất:
Em lấy chồng mùa bấc năm sau.

 

MÙA TUYẾT SỚM TRÊN THÀNH PHỐ KHÔNG CÒN EM

Điếu thuốc từng bỏ đi
Đốt lên nhìn nỗi nhớ
Em bây giờ ra sao?
Thành phố Pittsburgh đã có tuyết rơi rồi em ạ
Trời vừa chớm thu
Lá chưa vàng hết
Chúng chỉ cong xuống
Gánh những nắm tuyết khô
Và không thể nào rụng vào sớm mai
Dầu cơn tuyết mịt mù đêm nay trở lại
Anh nhớ dòng sông lúc tuyết rơi
Dòng Allegheny về đông bắc
Nơi mà những lần hẹn nhau ta gặp mặt: Đồi Tây
Nơi có những con đường dốc và bờ sông
Nơi không có nụ hồng nào thơm hơn nụ hồng em thức dậy
Em ơi, bây giờ em không còn đây
Em không còn ở đồi Tây
Dòng Allegheny đang bạc màu tuyết
Cũng ngủ vùi như say
Chiều nay
Không có những điếu thuốc vàng tay
Chỉ có những hơi khói tìm em mùa tuyết cũ
Em ơi, lẽ nào tình lại phù du?

 

MƯA PHÙN
Bàn tay em lạnh
Mưa phùn tháng giêng
Tôi muốn gọi tên em thật khẽ
Như ngày xưa còn bé
Tôi vẫn gọi tên em
Giờ gọi tên em là phá vỡ giờ mặc niệm
Như kẻ vô duyên bật khóc lúc nhiệm màu
Tôi đứng bên đời rã mục
Nhìn em nhớ thủa ướt mưa phùn
Em trau dồi từng giọt thanh xuân
Tôi bôn ba cách trở
Có lúc nhìn mưa phùn bỡ ngỡ
Tưởng một điều lạ lẫm chưa quen
Hình như có một vết hằn
Thương hiu hắt mưa phùn Hà Nội.

 

NGÀY MAI EM ĐI

Ta biết ngày mai em đi
Về phương trời ấy xa xăm lắm
Có những sương mờ trong nắng trưa
Ở đó em về ta không đón
Nắng sẽ thôi không đậu mỗi chiều đông
Tuyết sẽ bay ngang làm đau bàn tay nhỏ
Và rang rang đôi má “dại khờ”
Em bước mau đi đừng quay lại
Ta vui vì em có một tương lai
Chúc mừng em ngày biển rộng
Giữa trời cao vỗ cánh hái tinh cầu
Ta sẽ không chờ em
Như mùa đông không chờ nắng
Như đá xanh yên lặng cuối đầu non
Ta là hòn đá xanh kham nhẫn
Nhìn nước trôi ra biển rộng mênh mông
Em cứ đi như cánh diều cao rộng
Nghĩ về em ta đã yên lòng
Ta sẽ sống như ngàn thông cuối biển
Rụng hạt trần lên đá suốt trăm năm
Thôi hãy đi, dặm ngàn thiên lý
Lời kinh cầu luôn vọng cõi nhân gian
Cầu cho em bền cánh gió ngàn
Chút lưu luyến chỉ là sương sa buổi sớm.

 

NGÀY MAI XA RỒI

Em ngồi với anh
Uống cùng nhau ly rượu cuối
Ngày mai xa rồi
Cuộc tình chia phôi
Đan dày nỗi nhớ
Anh gặp em từ thuở mới về San Jose
Anh mượn em cây chổi
Quét những lá thông rơi trên hành lang
Mà thỉnh thoảng anh nghe giọng em về phía dưới
Những điều rất thường như thế
Nhưng khởi đau dòng phôi pha
Đau những lần ngồi trên phiến đá
Nhìn xa tắp đại dương
Em khua chân dưới nước
Và bảo rằng bên kia mẹ em nghe được
Anh cười nhìn bóng sắc pha
Long lanh bàn chân em dưới biển
Chiều tà
Biển đá Santa Barbara
Và con đường số Một
Sát sóng lăn xô
Trôi về vịnh Halfmoon bay
Như một lần về
Tỉnh lặng
Em yêu màu trắng cát pha
Nhưng anh không tìm đâu ra màu cát ấy
Anh hứa với em về San Francisco sẽ thấy
Em gật đầu và chìa một ngón tay
Anh đưa em qua phố Tàu
Qua những ngã phố đi mau
Qua chỗ đậu xe bên bờ dốc ngược
Làm sao giữ được
Tình nhau
Nhớ niềm đau
Nhớ mùa đông lạnh
Ngọn gió se lòng trên đỉnh Kim Sơn
Nhớ chia tay
Nhớ giận hờn
Nhớ đường trơn đá phủ
Đưa ta về miền bắc phù du
Nhớ Wausau
Nhớ mùa đông tuyết đổ
Có một người Lào ta nhận lầm là người Việt Nam
Anh thương thành phố nhỏ
Em buồn thành phố bơ vơ
Anh quen đường trơ trọi
Em buồn lòng hồ tuyết băng
Thình lình một ngày tuyết đổ giăng giăng
Bỏ phố bắc anh đưa em về miền nam xa lạ
Thành Houston có nắng vàng biển cả
Có yêu thương từ mỗi đi về
Anh cho em từng giọt đam mê
Chỉ có anh, có em, và hạnh phúc
Nhưng đã biết đường đời nhiều bố cục
Chuyến bay nào phương ấy sẽ qua đây
Mấy lần vui mấy nỗi buồn thức dậy
Đêm muộn phiền gọi dấu xa xưa
Cảm ơn em cho anh tình yêu không chọn lựa
Xa nhau nầy lời hứa cũng thương đau.

 

NGƯỜI CHỊ

Chị để yên cho đời chảy xuống
Như lúc buông tay dưới vòi bông sen
Nước chảy lên môi còn vị mặn
Từ cõi mệt nhoài trên dáng thanh xuân
Giá chi chị được như chiếc áo
Nhồi vắt bao lần chẳng biết đau
Giọt nước triền lên mỗi chỗ này
Sao nghe đau cả từng thân thuộc
Mẹ có buồn không con cuốn trôi?
Cha có buồn không con nói dối?
Em có buồn không chị chẳng về?
Chị chẳng cho em được thật đầy
Để cho em hát tuổi thơ ngây
Để cho cha được mầm kỳ vọng
Để mẹ không buồn trong mắt khuya
Chị gởi về em cuốn tập dày
Từng trang em viết những họa may
Viết tên bom nổ trong đêm vắng
Viết trận điên cuồng ai đánh nhau
Viết cho nhà tan như xác pháo
Cha hóa tật nguyền mẹ không ôm nổi lo toan
Viết cho thân phận dân thời loạn
Từng lớp điêu tàn. Hợp. Ly. Tan
Chị đi buổi ấy không ai khóc
Chỉ gói nỗi buồn đã cắt ra
Từ ấy chị đi mãi chẳng về
Phố phường dầm dặc những cơn mê
Đổ lên thân xác lên men rượu
Nhặt những đồng đen thẩm phận người
Nói mẹ đừng chờ chị mỗi sớm mai
Nói cha đừng thức trắng những đêm dài
Quê hương đã khó như áo rách
Thì tiếc làm gì đôi sắc phai.

 

NGƯỜI MẸ

Có người mẹ già
Tóc nửa màu vôi
Hồi cư sau chinh chiến
Nhà cũ dấu xưa
Mái ngói tường vôi không còn nữa
Cháy sạch lâu rồi cỏ mọc hoang
Mẹ cất chòi tranh bên góc điêu tàn
Phát cỏ bói bìm leo cây mít chết
Dọn bụi tre chồi mọc lớp tro than
Vườn rộng ra, nhưng đất chưa phai màu khói lửa
Gạch văng xa bể nát chẳng viên còn
Vỏ đạn và những chiếc lon
Mẹ nhìn nhưng không biết bên nào để lại
Bên người chồng hay bên của đứa con trai
Người chồng đã ra đi vào một sớm mai tháng bảy
Nói sẽ trở về nhưng biền biệt hai mươi mốt mùa thu
Hai mưoi mốt năm đổi dời tán tụ
Con mẹ lớn khôn làm lính chiến trường
Bố cục chiến tranh dằng dặc đau thương
Máu đã đổ xuống sa trường lẫn lộn
Nếu so nhau lại tưởng của một người
Mẹ ngồi dưới nắng vàng tươi
Nghĩ đến những phế hưng chia cách
Mẹ mất sạch
Chồng vẫn biệt tăm chẳng thấy tin về
Con trai mẹ tù tội sơn khê
Mẹ chưa đi thăm dẫu qua rồi mùa hạ
Mẹ làm chà bông muối sả
Đợi chồng về rồi hẵng đi thăm
Ngày xa thẳm
Mẹ ngồi gọt những viên gạch dính cát pha
Như gọt những muộn phiền rớt ra đời mẹ
Chân trần người bé
Mẹ hắt hiu như thể người tù
Nhà cũ, vườn xưa, ngày đoàn tụ
Chuyện chẳng lớn chi, nhưng chẳng thể bao giờ.

 

PHỐ CŨ
Cảm tác từ“Nơi Góc Phố Cũ” của nhà văn Phạm văn Nhàn

Thị trấn ta về hong bếp lửa
Hồng lên mắt biếc tóc em thơm
Chiếc xe solex ngày luân lạc
Chạy miết về đâu bóng cá tăm

Lần ấy rồi thôi không gặp nữa
Viên thuốc tây nào xưa tay em
Ta uống chiều nay không tỉnh giấc
Gặp bóng em về trong hương đêm

Hàng dương vắng lặng con đường cũ
Tượng bán thân buồn Hưng Đạo vương
Em trôi vô tích miền sương khói
Ta ngắm xa xưa bóng quân trường

Tân binh ai dắt qua lòng chảo
Dục Mỹ về đâu khói Lam Sơn
Ngút ngàn sóng dội thời đăng cổ
Ta dội trong ta tiếng tủi hờn

Góc phố chìm sâu ngăn ký ức
Hóa ra phơi trải nắng mưa này
Ai đốt giùm ta thêm nhánh củi
Soi nếp nhăn mờ cơn gió xoay

Cây cầu sắt Đỏ vương cây súng
Bóng cá tăm nào bạn ta ơi
Mời nhau ly rượu ngôi nhà cũ
Ai chết trong tù, ai tả tơi?

Cái hòm không đáy người tiêu chảy
Giờ khắc ma thần cuộc bể dâu
Ngọn đồi thấp ấy nơi an nghỉ
Chết cũng vui, sống chỉ dãi dầu

Cô gái tên Nam, người gốc Bắc
Còn không thương nhớ bạn ta xưa?
Người đi chẳng phải quên đường lại
Cơn hỗn mang khéo ghẹo lọc lừa

Ngôi trường nhỏ ấy xưa em dạy
Ta đứng bên này đang ngó mông
Nếp nhăn trên trán hùa theo gió
Điểm mấy thời gian ngọn cỏ bồng

Ngẩn ngơ ta ngó trời đất cũ
Đâu gió buôn Đun, đâu gió Lào
Suối Đá có nghe lời tình tự
Ta về hay ta thức chiêm bao?

Giật mình ta thấy người trai trẻ
Chiếc nón không vành sáu múi khâu
Ta bỏ xa em thời gian khuyết
Hai mươi tám năm đến dãi dầu!

Chiếc xe cũ quá như niên đại
Ngậm ngùi thay, ai bóng cố nhân!
Già nua như thể rừng Bạch Mã
Đang níu đi qua bước bể trần

Nước mắt không thành như tiếng khóc
Sao nghe quặn thắt bóng chiều sương
Gặp nhau tiếng vọng ân tình cũ
Ta gói đem theo dặm dặm trường.

 

QÚA MUỘN ĐỂ CẦN NHAU

Đêm chia tay sân bay buồn như phố trống
Người cứ đông mà lòng cứ hoang vu
Ngọn đèn khuya chờ ai giờ hiu hắt
Soi nỗi buồn ly biệt mỗi lần bay
Anh đi rồi em ở lại đêm nay
Chiếc ghế trống ngỡ ngàng nhìn nước mắt
Sẽ chia hai một nửa ở từng mây
Phố bụi đường ngày mai thức dậy
Sẽ hỏi em tình ấy đã về đâu!
Trả lời sao khi mắt quầng thâm không ngủ
Tình thiên thu và tình đã đi rồi
Chuyến bay nầy là mãi mãi chia phôi
Người ở lại người bay cùng gió cuốn
Ngàn trùng xa quá muộn để cần nhau.

 

SÀI GÒN TÁM MƯƠI

Sài Gòn thập kỷ tám mươi
Người vẫn xôn xao tiếng nói cười
Vội vã ngược chiều như kiến thợ
Cụng vội đầu nhau nói chuyện giữa đường
Nhà thờ Ba Chuông đóng cổng
Quán phở Tàu Bay bên đường vắng hoe
Nhưng trạm xe búyt đông người lớn bé
Đi về đâu !
Non cao biển rộng
Đi tìm đường sống
Buôn gánh bán bưng
Đạp xích lô, khuân đồ cầu Muối
Người vỉa hè sống bụi
Từ kinh tế mới trở về
Mang bùn đỏ quạch
Trên bước lê thê
Từ An Đông về Bình Triệu
Từ Bà Chiểu đến ngã sáu Nguyễn Tri Phương
Đông tây khắp đường
Mang đời du mục
Trên chính quê hương
Chỗ ngủ rộng thênh thang
Bên đàng bên phố
Nhưng nhà vệ sinh không chỗ
Cô gái đôi mươi
E thẹn vụng về
Ngồi quay mặt vào tường nhờ mẹ đứng che
Cũng lắm người mẹ Việt Nam
Người mẹ Sài Gòn rất trẻ
Độ tuổi đôi mươi đứng dậy thay chồng
Chị lặn lội bờ sông
Như cò con bỏi cá
Thương khó thăm chồng tù tội ngàn xa
Chị cũng thăm cha
Thăm luôn thằng em, ba người ba lượt
Một bắc, hai nam đường dài đếm bước
Nghe nặng buồn vết phôi pha
Chị dậy từ sớm rời nhà
Buôn hàng quốc cấm:
Thuốc tây đem ra gạo trắng về thành
Sau chiến tranh
Người vẫn đau và đói
Nhưng quản lý thị trường là hùm là sói
Muốn được nuôi chồng phải đổi mấy lênh đênh
Niềm đau, nước mắt trào pha máu
Chuyện hưng vong nhi nữ cũng đoạn trường.

 

SƯƠNG PHỤ THÀNH ĐÔNG

Có gốc mù u già cằn cỗi
Sót một bông muộn màng như thể nỗi cô đơn
Ai ngồi ở đó như sương phụ
Gối những nhọc nhằn lên thổ cư
Nhà cũ chỉ còn chân tường lở
Sơn son xưa đã thành phân bón tro than
Mười năm khói lửa nghe bom đạn
Nhưng vẫn chưa quen nghe nỗi điêu tàn
Sương phụ ở thành Đông
Mừng hòa bình về quê chồng
Dọn gạch bể để trồng cây mít mật
Đợi chồng về từ trại tập trung
Cây mít mật đã nhiều lần lá rụng
Nhưng người chồng vẫn chưa về
Sương phụ vẫn ngồi ở gốc mù u như thế
Mót chút lớn khôn từ mỗi nhọc nhằn
Chị trẻ như măng
Làm sao hiểu nổi những bờ vực dọc.

 

TA HÓA LỲ TỪ LÚC XA EM

Từ Đa Kao nhớ về Đà Nẵng
Nhớ vô cùng từng bước chân quen
Nhớ Sao Mai em về Độc Lập
Thềm cổ Chàm chầm chậm bước chân mau
Em về Độc Lập ta về đâu
Buổi xanh xao ngày chạy loạn
Người gọi người bom đạn giăng giăng
Quê ta bên nay bờ Kỳ Lam cầu sắt
Buổi điêu tàn soi nắng bóng sông Thu
Bao người đi bao người ở lại
Mái nhà xưa hai chái nắng hanh hao
Chạy loạn găp em chiều Sao Mai Đà Nẵng
Em xinh xắn kiêu sa
Ta thằng học trò không nhà đi ở trọ
Nhà ta ở bên cầu Vồng xóm nhỏ
Rồi cũng quen em từ độ chung trường
Nhớ đường Lê đình Dương
Nhớ con hẻm bên lưng chùa Tỉnh Hội
Nhớ lội chợ trời mà chẳng mua được thứ chi
Nhớ chiều mưa mây xám như chì
Hai đứa lại quay về cà phê Thạch Thảo
Nhìn mưa rơi ta nhớ những mảnh đời gieo neo giông bão
Vẫn lóng nghe từng tiếng nổ long trời
Ở đâu đó, ngỡ quê mình thêm chứng tích
Hồn bỗng đắng khi chiến tranh thành cơn dịch
Ta bỏ em, về dắt mẹ đi xa
Bỏ Sao Mai bỏ Đà Nẵng bỏ quê nhà
Ta sớm thành chú phụ hồ ở Sài Gòn xa lạ
Trộn xi-măng, ta vẫn nhớ em, người con gái quí
Tay đã hóa chì nên mãi làm thinh
Từ Đa Kao ta gói lại khối tình
Bằng số phận chiến tranh và vinh nhục
Sài Gòn vui hơn nhưng rủi ro giờ hạnh phúc
Ta hóa lỳ từ lúc xa em.

 

TĂNG VÀ TỤC

Có một gã ngủ vùi như kẻ say
Mơ thấy mây bồng bềnh quanh chân tháp
Và đàng kia đỉnh núi ngọn xanh rì
Đêm vừa rồi mưa cầm chỉnh đổ đường đi
Gã lười biếng, vô chùa ngủ nhờ sư cụ
Khi thức dậy chén trà ươm hương cũ
Mây trắng bồng bềnh không thấy chân tháp ở đâu
Đỉnh xa kia xanh ngắt ánh hồng cầu
Giờ tinh khiết núi rừng thức dậy
Hỏi sư cụ đêm qua ngài có thấy
Đỉnh tháp tôi mơ đã lạc ở phương nào
Giữa trần ai, ai thực thấy chiêm bao?
Sư cụ mỉm cười không nói
Gã mỉm cười ra đi
Sư cụ đứng nhìn trăm năm tri kỷ
Đã lâu rồi ngọn tháp chẳng còn chi.

 

TÌM EM BÊN VỌNG HẢI ĐÀI

Em ngồi lọc ánh đại dương
Giữa nắng hồng mênh mông đài Vọng Hải
Ta lắng lòng như hạt bụi lắng trong
Rơi chầm chậm bên chuông chùa Non Nước
Chuông Linh Ứng ngân vang dòng Vô Trước
Bồng bềnh trôi đài Vọng Hải mênh mông
Áo trắng bay bay, tóc chẻ nắng hồng
Em tinh khiết như nụ hoa vừa dậy
Bên Vọng Hải đài em hóa mây
Ta nhìn em như nhìn một vầng mây
Bước vào bình minh của biển
Em khoan thai như tiên trời hiển hiện
Ta tục lụy hơn em
Làm sao ta dấu được lòng ta khi nhìn em rất đẹp
Em từ cuối dốc Đông Thai
Ta từ lưng dốc Vọng Giang đài
Bay qua đỉnh trời Vân Thông gặp em ở biển
Hiện lòng sơ khai
Chuông nghìn năm vẫn đổ
Tình nghìn năm không phai
Yêu em ta hóa dại
Bỏ bình yên bên Vọng Giang đài
Để nhập vào cuồng phong của biển
Nhưng nhìn em thánh thiện
Làm sao nói em cất dấu cuồng phong
Mặc cho thiên hạ bàn tâm lượng
Ta uống cùng em những giọt sương
Ta nghe biển gọi như hơi thở
Bên Vọng Hải đài em như thơ
Bỏ hết trần ai phiền lụy cũ
Ta nhớ Thần Phù, Từ Thức gặp Giáng Hương.

 

TÓC MUÔN PHƯƠNG

Đọc trang thơ xưa
Thấy em ngồi hiên trước
Chải tóc về muôn phương
Em mơ điều ta không rõ
Nên tình chưa đến đã vàng phai
Mắt em nheo màu quí phái
Đậu trên đỉnh tường vôi
Đi ngang qua nhà em một đỗi
Mới biết khó khăn tựa đất trời
Lớn qúa, làm sao nói tiếng: Yêu
Giá chi em chẳng yêu kiều
Giá chi ta dạn hơn chút nữa
Ta đã nói lòng ta: Yêu

TỐC HỌA

Tôi tốc họa hình em
Ba đường sổ xuống
Một đường về Đông
Một đường về Tây
Một đường bỏ trống
Tóc em
Lồng lộng
Xỏa bồng trần gian.

 

TÔI

Ta tiêu pha mượn nợ
Em tu hành căn cơ
Nên cả hai đã nhiều lần hối tiếc
Em và ta không thể nào tách biệt
Như đôi chân không một lúc bước hai đường
Ta mãi vấn vương nên một đời cứ nhớ
Em quán pháp vô thường nên mặc kệ chuyện ở, đi
Em thường nhắc ta nên tu hành chi chí
Ta cảm ơn em và định thử nhiều lần
Nhưng một chiếc lá rơi bay cũng làm ta vương vấn
Vì lìa cành ai biết sẽ về đâu
Dẫu cố vui nhưng ruột cứ nát nhàu
Những phụ, những yêu, những điều lầm lỡ
Từng thứ ấy cũng đầy nỗi nhớ
Huống gì ta dàu dạu mảnh trăng khuya
Em quán duyên sinh nên bình thản mỗi ly lìa
Ta cũng hiểu thế nào là Không, Vô Thường, Vô Ngã
Nhưng vẫn thương hoài một chút nắng một bờ tre
Vẫn mãi yêu một ánh nhìn rất nhẹ
Từ xa xưa và từ rất tình cờ
Ta đau lòng đôi má đẹp như thơ
Nhan sắc ấy đã phụ ta một ngày rất ngắn
Em bảo ta dại như người đi đường gánh nặng
Chẳng chịu buông mà cứ mang vác lên đời
Em và ta không thể đôi ngả đôi nơi
Nhưng chắc ta không thể nào chìu em được
Thôi thì song hành ta cứ bước
Em tại tâm, ta tại giữa đời.

 

TÔI NGHE TRONG CÕI ĐÁ VÀNG
cảm tác từ Cõi Đá Vàng của nhà văn Nguyễn ThịThanh Sâm

Người đàn ông bạc bẽo
Đi mãi chẳng thấy về
Nắng chiều lụn song khuê
Người đi ôm Tổ Quốc
Không dễ dàng chi hay
Mai đi, ừ, mai đi
Mai về, ừ, ai về
Tiễn nhau như điềm gở
Nên thà cứ đi không
Ước mơ trời lồng lộng
Đi nào chẳng nhớ thương
Hương cau mùa hạ cũ
Xa ngái rồi mấy thu
Em trôi trên sợi tóc
Mẹ ngồi phố quạnh hiu
Con chim từ quy hót
Gọi hoài đỉnh nước non
Giá chi như hèn mọn
Không mộng giải bùa thiêng
Bẻ cong hồn kháng chiến
Oan khiên mặc máu hồng
Tiếc thay cây tên độc
Thí nghiệm một trò chơi
Tội tình chi em chết
Đường nầy đúng hay sao?
Sông khuya về nhà mẹ
Còn lại chỉ cành mai
Vắt lên khăn bông mỏng
Màu nầy mẹ thích không
Mẹ ơi đêm lồng lộng
Ngồi viết điều trần khuya
Đèn con mẹ thắp sáng
Bây giờ mẹ ở đâu
Mẹ đi nào ai biết
Con chết nào ai hay
Hoang sơn người bạn thiết
Mồ lạnh cười thiên thu
Nửa đêm nghe đập cửa
Tiễn người chẳng giải oan
Bàn tay không vấy máu
Chắc gì không dối gian?
Mùa đông trên suối cạn
Em đi đắp ân tình
Cơn mưa nào phụ rẩy
Xô em về lặng thinh
Cầu treo không qua nữa
Từ chối đời bụi bay
Em đi về cõi khác
Chết sáng nào ai hay
Tự do như mưa vỡ
Tan tác giữa bờ đê
Nhà em hương gió núi
Em về có phải không
Bên sông đồn quân giặc
Sương giá mờ giăng giăng
Bên nay chờ trừ tịch
Sao muộn vì lẻ loi
Hàn huyên đôi câu nói
Ra đi chẳng trở về.

 

TÔI ƯỚC EM ĐƯỢC BÌNH YÊN

Hàng phượng không còn xanh
Bụi chồng lên lớp lá
Màu vàng quạnh của chiến tranh
Tôi gặp em ở cổ thành Quảng Trị
Em từ Ái Tử
Tôi từ Gio Linh
Tôi di quân, em xuôi nam lánh nạn
Xe nhà binh. Tiếng pháo. Và chiều vàng
Đã gom hết vào mắt em
Làm lòng tôi nằng nặng
Em nói với tôi em về Hải Lăng
Tôi dừng quân bên nay bờ Thạch Hãn
Vừa bắn nhau những trận kinh hoàng
Người ta đã xô xác người làm bàn đạp
Từ bờ sông và vòng đàm phán
Để tô son mỗi tiếng gọi vàng
Em có biết máu ai đã pha nâu dòng Thạch Hãn?
Của gọi nhau bằng bạn bằng thù
Của người trai trẻ hiểu xiên lệch vết cắt mùa Thu
Đã ngã xuống vì tưởng mình vinh danh tổ quốc
Em có thấy những trận pháo điên cuồng không dứt
Để người chết như ri
Tôi được lệnh bỏ vòng đai cổ thành Quảng Trị
Về dừng quân cuối Hải Lăng
Để bắt đầu cuộc thoái lui đẫm vết hằn
Của đoàn người lấy tay che pháo
Ai chết chưa xong bờ quốc lộ
Đã vội chết cháy chết khô
Chết chồng lên nhau của hai mẹ con cùng mảnh đạn
Chết cạn chết sông
Sông Nhung pha loãng máu hồng
Để nối kinh hoàng hai đầu Hải Lăng – Mỹ Chánh
Người lính vực vội đứa bé thơ
Ngã sấp bên bờ
Cả hai thoát chết
Để người chị thấm mệt
Hơ hải giữa trời
Không còn lạc tiếng “em ơi!”
Em cười như chẳng có chiến tranh
Chị cười như vừa được phúc lành
Tôi tưởng là em ở đó
Nhưng người chị của đứa bé thơ không phải là em
Chỉ giống em đôi bờ tóc ngắn
Trên đường kinh hoàng máu mặn
Tôi ước rằng em được bình yên.

 

THĂM TUỔI HOA NIÊN

Tôi về
Ghé thăm anh
Ngôi nhà đổi khác
Không còn bàng bạc chiến tranh
Di ảnh đã phai
Tôi không hỏi làm sao anh chết
Hơn ba mươi năm biền biệt
Hỏi mấy cho cùng
Anh có thằng con trai giống anh như đúc
Nó lớn hơn tôi
Và lớn hơn anh
Khi chúng mình giành nhau từng viên bi cái ná
Ngày hè nắng hạ
Quấn trái banh tròn rơm rạ phơi khô
Mùa bình yên thật ngắn
Chưa đi hết tuổi thơ
Tôi nhớ
Những chiều chân đất tắm sông
Lớp lớp phù sa trải cánh đồng
Nhưng người chạy giặc vẫn qua sông
Làm sao biết được
Đi vô cùng, ở lại cũng lao đao
Tôi rủ anh theo dầu chưa bao giờ ra phố
Anh lắc đầu nhà mẹ chẳng ai quen
Giữa phố người xa lạ
Mẹ góa con côi
Nước mắt đoanh tròng anh bối rối
Tôi cúi đầu như kẻ lớn khôn
Những lần đến lớp không còn bận rộn
Bài vở đã ra đi như lòng người tứ tán
Đâu thầy đâu bạn
Ít dần đi, bàn ghế bỗng hoang vu
Trường học không cao, tường vôi đã cũ
Súng vọng về, thầy ngưng giảng mắt xa xăm
Quê nhà buổi ấy điêu tàn quá
Trận đánh bên cầu ai chết sông
Anh thêm hờ hững bên đèn sách
Muốn bỏ bên đời một tuổi thơ
Cha tôi tìm được đâu công việc
Ở phố xa nhà dắt tôi đi
Từ đó tôi đi anh ở lại
Chúng mình hai đứa biệt tin nhau
Tôi người ra phố chao chênh lắm
Anh ở quê nhà nghe tiếng bom
Tôi có đi về đứng thật xa
Nhìn quê mờ mịt bóng yên hà
Tôi biết trường xưa nay đã mất
Gạch còn tan nát huống chi vôi
Bỗng có người quen chạy xuống thành
Bảo rằng anh có giữa chiến tranh
Anh đi một tối trời chưa tối
Mẹ đứng bên thềm mắt rối quanh
Tin anh cầm súng tôi ngơ ngác
Tính nhẩm trên tay tuổi dại khờ
Anh mười bốn tuổi, tuổi còn thơ
Ai đem đất nước ra cày xới
Gieo hạt hoa niên hái hận thù
Biền biệt ba mươi mấy mùa thu
Sông xưa có lở thêm vài chỗ
Đất có bồi thêm đôi khúc quanh
Người lớp trước có thành tiền sử
Người lớp sau có hiểu lệch cuộc đời
Anh và tôi có đôi ngả đôi nơi
Di ảnh, đèn mờ, hương khói cạn
Tôi ngồi đây chan chứa thuở hoa niên.

 

THIẾU NŨ

Lễ trọng nầy em có về không?
Những quả trứng đương chờ em vẽ
Nhớ xuân phân năm nào em còn bé
Sao bây giờ đã đi xa
Chủ nhật tuần sau là lễ Lá
Chuyến xe đò có đưa em về kịp không?
Tuần thánh nầy chắc không đông như năm trước
Những xuân xanh đã lần lược bỏ quê
Nơi phương trời em có tập thánh ca
Vẫn nhận chiếc bánh lương thiên giờ bí tích?
Mẹ không muốn em về
Nhưng mẹ vẫn đợi
Từ trước thứ tư lúc lễ Tro chưa tới
Mẹ ngóng hoài những chuyến xe xa
Mùa chay nhiệm nhặt mẹ đi lễ
Thánh đường vẫn có những cơn mưa sa
Phục Sinh lúc trước thường đoàn tụ
Sao đến bây giờ cứ phải xa
Lùm cây quả trứng chia đem dấu
Thiếu nữ bây giờ lớn đến đâu?

 

THƯƠNG HỒ

Rượu đế Gò Đen uống trên sông Hậu
Bồng bềnh Tây Đô
Mênh mông nước thương hồ
Thương hồ chiều nay trôi Cái Răng
Rượu ngà say cùng ngươi nhìn trăng non
Nghe trôi dạt
Bài hát chưa tròn sao đã say
Rưng rưng màu cố cựu
Giọt lệ không thành đủ để quên
Giá như khóc được ta không tiếc
Chỉ đủ mờ trông bóng cố nhân
Uống nghe phế phổi như con nước
Lên cũng ba đào, xuống cũng nổi trôi
Cây “bẹo” xanh xanh mùa nước nổi
Ngươi bán nhọc nhằn hay bán cả phù sa?
Chí thấp hai ta trôi sông nước
Cười lên để khóc một phen nầy
Thôi hãy cùng ta cạn chén say
Đục trong như nước theo ra biển
Một ngọn hồ thương đứng giữa trời
Ngươi về nhúng gót trên sông nước
Ta nhặt điêu tàn nhập gió sương
Ngươi đan gió sớm lên từng khúc
Ta vẫy trần ai đếm chục tứ phương
Chục Kiên Giang trăng trong mười sáu
Nợ thương hồ mười bốn bến Cà Mau
Nghe rang từng khúc tình non nước
Ngươi và ta say hôm nay
Mặc ai thù tạc bên danh tửu
Luận danh nhân, tưởng giai nhân
Ngươi, ta uống rượu thường thương cố cựu
Nhìn “bẹo” trôi như có nước mắt trong lòng!

 

TRĂNG

Trăng buốt lạnh
Xóm nghèo khuya
Người đàn bà da đỏ miệt mài đan áo
Tóc hai quằng thõng xuống
Đôi giày thô
Như đã mang theo từ lần di cư đến vùng Trung Bắc
Của tổ tiên xưa. Mùa tuyết đổ. Trăm năm
Thời đại đã qua ngày khó nhọc
Sao người vẫn buồn như xa xưa
Chung cư mùa tháng chín
Chưa tàn thu
Lạnh sớm về hàng hiên
Có ngọn đèn soi chiếc ghế rộng vành
Phà hơi thuốc lá tràn lên chiếc áo dày da thú
Làm mờ lối xưa
Người đàn bà không muốn nhớ đến tối hôm qua
Dưới ánh trăng huyền ảo
Có con chim gãy cánh thù đuổi bắt
Đậu trên cành thông đêm
Tiếng kêu rớt xuống mặt hồ
Vô vọng.

 

TRỜI CHƯA HẾT NẮNG

trời chưa hết nắng
sao mùa thu lại về
như em đi mau
trên đường phố dài
để xuân xanh không còn mai sau
mùa thu chưa hết lá
sao mùa đông đi qua
trên công viên chiều
lạnh từng cơn xa
em tiêu pha đời
bằng cơn thức trắng
để nghe lời dối gian
trên thăng hoa nầy
leo từng thang mây
như con ốc nhỏ
em vươn mình lên thân cây.

 

TRÔI BỒNG

Qua hồ Tuyền Lâm
Em hồng phao áo
Tóc em bồng bay
Em từ đâu đến xứ này
Sao má vẫn đỏ làm trời chịu thua nên dịu nắng
Làm nước Tuyền Lâm đứng lặng
Để ta nhìn em say sưa
Em hãy ngồi nghiêng chút nữa
Để gió lùa qua vai
Để tóc em thành suối
Để đất trời thêm một đóa hoa tươi
Ta, người bỏ cuộc, tưởng quên rồi hương sắc
Sao thức dậy làm chi
Em đem hương sắc xây thành quách
Thành chưa xong ta đã say
Thế mới biết nam nhi chi chí
Hồ thỉ cũng bằng không
Thôi hãy thả cho trôi bồng.

 

TUYẾT SÓT TRÊN CÀNH CHƯA KỊP ĐÔNG BAY

Chiều cuối năm ngồi ở Guymon
Thị trấn nghèo rất nhỏ
Đông giữa mùa, tuyết phủ tràn cây cỏ
Đá băng khô, ngày khí lạnh căm căm
Mây không bay, mặt trời không có, cuối năm
Tìm hơi ấm nhỏ nhoi, hơi thuốc lá
Ta cư dân hay ta là khách lạ?
Hai mươi năm chưa đủ để thành quen
Ngồi nhà trọ mơ về quê hương xa lắc
Chiều cuối năm bên ấy đã sang năm
Nghe nao nao lòng dạ cũ
Xôn xao niềm vui xưa
Ôi, Guymon xa lắc phố phường
Nhìn đồng tuyết băng không thấy dấu quê hương
Lại mang mang “ Con Đường Nước Mắt”*
Buồn cho người da đỏ phải di dân
Chợt nghe ù ù cơn gió thổi
Tuyết sót trên cành chưa kịp đông bay
Chiều cuối năm, buồn thay
*“The trail of tear”. Indian removal Act of 1830

 

VẦNG NGUYỆT TẬN

Nếu anh không kịp về mùa xuân
Em hái giùm anh đôi chùm hoa phượng nhỏ
Cắm lên bàn thờ cho mẹ cho cha
Hãy tự nói với em sẽ coi sóc cửa nhà
Khi một sớm em là người lạ
Trước mặt nhà là biển cả
Sau lưng nhà là rừng sâu
Quê hương anh nối hai đầu nam bắc
Gánh thật nhiều những nỗi gieo neo
Nếu không yêu, em đã chẳng qua đèo
Ngần ấy đã đủ để anh không thể nào xa em được
Thế mà một lần không hẹn trước
Anh đã phải xa em
Và nếu anh không thể về gặp em mùa hạ
Hãy che giùm anh bờ vách sau hè
Để xế chiều nắng không rọi qua khe
Làm cong những trang bìa phía trong còn dang dỡ
Nhánh song sương mới trồng hoa chưa nở
Tưới hộ anh đôi gáo nước mưa trời
Nén giùm anh đôi giọt nước mắt rơi
Nếu em lỡ khóc nỗi chia ly không dự trước
Nếu mùa thu sớm về mà em không vui được
Vì đường xa còn cách trở sơn khê
Em lắng nghe từng cơn sóng vỗ về
Để nhớ lại những ngày vui với biển
Mỗi con sóng là mỗi giấc mơ thánh thiện
Xô nước tràn chọc ghẹo phiến vai em
Sợi tóc ướt cong hờ đôi mắt khép
Nhỏ long lanh từng giọt đợi chờ
Ngửa mặt nhìn trời vũ trụ hóa thơ
Nghe biển thì thầm tình ta ngọt mật
Nhưng mùa tới mùa nầy mưa bấc
Một mình em chớ cố vươn lên
Đường em đi chắc những đá ghềnh
Nặng những nỗi chông chênh thiếu phụ
Gió sẽ lạnh mây sẽ đen vần vũ
Chút hương xưa chớ lặn lội ngàn dâu
Nàng La Phu một thuở cơ cầu
Dòng nhạc cũ bài thơ xưa dang dỡ
Nợ ba sinh chớ bận buộc chân em
Giữa trời cao đá chẻ tay mềm
Rừng đất trích gởi về em vầng nguyệt tận.

 

YÊU EM LÀ SAI

ta biết yêu em là sai
nhưng tim ta khờ dại
cứ yêu em miệt mài
ta cố quên mái tóc em
mái tóc nghiêng một lần cúi xuống
khi đầu tiên em đón ta về
dòng người đi qua mau
đời người đi qua mau
sao tóc em còn lại
tóc em còn lại rơi từng sợi dài cong lại cơn đau
một chiều nào bên dòng sông
tóc em bay lồng lộng
em nói lời bâng khuâng
em nói lời bâng khuâng cho ta về không ngủ
rồi ta không nói lời yêu em
bao năm rồi ta xa em
bao năm rồi ta không quên em
để bây giờ ta mất em
và để bây giờ ta vẫn yêu em
và yêu em như yêu khờ dại
vì yêu em bây giờ là sai.


<<  |  >>